
(Ảnh: Nikolas “Karambelus” Ivanov)
Có một người nghèo bởi vì ăn không được no, mặc không được ấm nên thường hay kể khổ và than thân trách phận. Mặc dù, hàng ngày anh ta đều phải làm việc vất vả nhưng số tiền kiếm được lại chẳng đáng là bao.
Sau những tháng ngày sống trong khổ sở như vậy, một hôm anh ta thỉnh cầu vị Phật tới để giải đáp cho những nỗi oan khuất trong lòng mình. Trước mặt vị Phật, anh ta vừa khóc vừa kể lể về những nỗi vất vả mà mình phải chịu đựng trong cuộc sống. Cuối cùng, anh ta oán giận và nói: “Con thấy cuộc đời này thật quá bất công! Tại sao những người giàu có đều nhàn nhã tự tại, còn người nghèo như con thì suốt ngày phải làm việc vất vả mà vẫn không đủ ăn?”
Vị Phật mỉm cười và hỏi lại anh ta: “Vậy phải như thế nào thì con mới cảm thấy công bằng?”
Anh người nghèo nhanh nhảu nói: “Dạ! Con xin Ngài hãy để cho một người giàu có cũng nghèo như con. Nếu như sau một thời gian mà người giàu đó vẫn giàu có thì con sẽ không còn oán trách gì nữa ạ!”
Vị Phật gật đầu nói: “Được!”
Nói xong, Vị Phật biến một người giàu có thành một người nghèo giống như anh ta. Đồng thời, vị Phật cũng biến ra hai ngọn núi có nhiều than đá để cho hai người họ cùng tới đó đào than, bán đi mua thức ăn kiếm sống. Thời gian quy định cho việc này là một tháng.